ngư dược nông môn
Thông tin tuyển sinh ngành Công nghệ sinh học của Học viện Nông nghiệp Việt Nam. Hầu hết các lĩnh vực nghiên cứu hay ứng dụng đều cần sử dụng công nghệ sinh học, bao gồm: trồng trọt, chăn nuôi, chọn tạo giống, thú y, thủy sản, công nghệ thực phẩm, y sinh học, y dược học, xử lý môi trường…
Khoa Nông - Lâm - Ngư Trang chủ; Website trường; GIỚI THIỆU. Giới thiệu chung - Đại học Y Dược - Đại học Quốc gia Hà Nội Seminar: Ứng dụng phần mềm Gcadas vào giảng dạy môn Đăng ký thông tin đất đai. 30/09/2022 87 người xem.
1. TỔNG QUAN VỀ THUỐC TRỪ CỎ HỮU CƠ • Thuốc trừ cỏ hữu cơ [1] Thuốc trừ cỏ được dùng để diệt trừ các loại thực vật hoang dại (cỏ dại, cây dại) mọc lẫn với cây trồng, tranh chấp nước, chất dinh dưỡng, ánh sáng với cây trồng, khiến cho cây sinh trưởng và phát triển kém, ảnh hưởng xấu đến năng suất cây trồng và phẩm chất nông sản.
Vùng nguyên liệu cà gai leo tại xã Hà Tiến. Trong đó, về khoa học công nghệ đã bão tồn và phát triển gen của các loài cây dược liệu quý như: Lan gấm, Giảo cổ lam, Hà thủ ô, Đẳng sâm, khôi tía, cà gai leo, cỏ ngọt….; về sản xuất nông nghiệp phát triển các cây dược liệu quý, hiếm như: Cây ba lá một hoa
Nông - Lâm - Ngư Nghiệp: Đã hết thời gian đăng ký của đợt 1! Trung tâm Thể dục Thể Thao: Đã hết thời gian đăng ký của đợt 1! Văn hóa - Du lịch: Đã hết thời gian đăng ký của đợt 1! Y - Dược: Đã hết thời gian đăng ký của đợt 1! 2015: Bộ môn Lý Luận Chính Trị
Mon Ex Est Inscrit Sur Un Site De Rencontre. – Tên gốc Ngư dược nông môn 鱼跃农门 Tác giả Phong Cửu Lam Thể loại XK, Cổ đại, Điền văn…. Độ dài 323 chương Convert + Raw Lão Di – Di Hương Viện Link Edit Hắc Phượng Hoàng Văn án Dấn thân vào nông gia Đỗ Tiểu Ngư mới phát hiện, thì ra làm tiểu nông nữ thật không dễ như vậy…… Thiếu đất thì mua đất, muốn ăn thịt phải tự đi làm, xem bệnh phải tự đi học y, ngoại trừ trồng lúa thì phải tìm cây khác thích hợp kinh tế, tóm lại, chỉ dựa vào ông trời mà ăn cơm thì tuyệt đối không tin cậy! Cho nên nàng sống đến già phải học đến già, sách nông tuyệt không rời tay, cao thủ làm ruộng tuyệt không buông tha, Đỗ Tiểu Ngư tin rằng chỉ cần cố gắng, ngày sẽ càng tốt hơn, mọi thứ đều do thái độ quyết định! Mục lục Chương 1 – Chương 2 Chương 3 – Chương 4 – Chương 5 – Chương 6 Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 – Chương 10 – Chương 11 Chương 12 – Chương 13 – Chương 14 – Chương 15 – Chương 16 Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 – Chương 20 – Chương 21 Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25 – Chương 26 Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30 – Chương 31 Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35 – Chương 36 Chương 37 – Chương 38 – Chương 39 – Chương 40 – Chương 41 Chương 42 – Chương 43 – Chương 44 – Chương 45 – Chương 46 Chương 47 – Chương 48 – Chương 49 – Chương 50 – Chương 51 Chương 52 – Chương 53 – Chương 54 – Chương 55 – Chương 56 Chương 57 – Chương 58 – Chương 59 – Chương 60 – Chương 61 Chương 62 – Chương 63 – Chương 64 – Chương 65 – Chương 66 Chương 67 – Chương 68 – Chương 69 – Chương 70 – Chương 71 Chương 72 – Chương 73 – Chương 74 – Chương 75 – Chương 76 Chương 77 – Chương 78 – Chương 79 – Chương 80 Chương 81 – Chương 82 – Chương 83 – Chương 84 Chương 85 – Chương 86 – Chương 87 Chương 88 – Chương 89 – Chương 90 Chương 91 – Chương 92 – Chương 93 – Chương 94 – Chương 95 Chương 96 – Chương 97 – Chương 98 – Chương 99 Chương 100 – Chương 101 – Chương 102 Chương 103 – Chương 104 – Chương 105
Edit Hắc Phượng HoàngTrời càng ngày càng lạnh, gió bắc thổi vù vù, vừa ra bên ngoài một lát mặt đã như bị đông thành hôm nay Đỗ gia đều ở nhà sửa sang đồ đạc, Đỗ Tiểu Ngư mới phát hiện thì ra ở góc khuất gian nhà chính rõ ràng còn có một hầm ngầm, đại khái sâu nửa trượng, Đỗ Hiển nhét các loại đồ vật ở bên trong, có khoai tây, cải củ, còn có rau cải trắng, toàn là những rau dưa ngày thường hay ăn. Về phần gạo và mì cũng có mấy cái vại chứa đầy ắp. Điều này làm cho Đỗ Tiểu Ngư sinh ra một loại ảo giác, dường như nhà bọn họ muốn ngủ đông, cất chứa đồ đạc đủ cho nhà bọn họ dùng suốt cả mùa thực nàng là người miền Nam nên không biết, chứ ở phương Bắc đây là chuyện rất bình khoác trên người càng thêm dày, thân hình nàng vốn thấp mặc thành một người bóng là đầu giường đặt gần lò sưởi, cho nên trừ ăn uống ra gần như cả ngày nàng đều làm tổ trên đầu dân lao động quả nhiên có trí tuệ, trước đây ở phương Nam thời tiết ẩm ướt, tuy nhiệt độ không phải rất thấp nhưng kỳ thật lạnh đến tận xương, hơn nữa còn không có loại lò sưởi đặt gần đầu giường thế này, nàng trước đây thật là cả ngày đều phát run, sau này kiếm được tiền mới có thể sử dụng loại máy sưởi, nhưng ở cổ đại có cái lò nhiệt này đã cảm giác hạnh phúc cực kỳ!Triệu thị vào nhà nhìn thấy nàng co lại trong chăn, cau mày nói “Thế này mà hết một mùa đông thì phải tăng được mấy cân thịt!” “Béo lên mới tốt ạ!” Đỗ Tiểu Ngư chết cũng không muốn xuống giường, thế nhưng đây là lời nói thật, nàng thấy mình gầy thành cái dạng gì rồi đây, cằm mà va phải khúc gỗ chắc sẽ có lỗ Hoàng Hoa ở bên cạnh cười không ngừng, “Mẹ, để muội ở đó thôi, có xuống cũng không có chuyện gì làm mà.”“Vậy là sao.” Đỗ Tiểu Ngư nũng nịu cọ xát ở trên người nàng, “Có tỷ ở đây, sao phải dùng tới muội chứ!”“Cũng chỉ có tỷ con nuông chiều.” Triệu thị lắc đầu, “Ăn tết xong cũng tám tuổi, tốt xấu học hỏi chút ít chứ, lần trước không phải nói muốn học thêu thùa sao, không thấy con thêu cái gì ra hình cả.” Nói rồi đưa gì đó trong tay cho Đỗ Hoàng Hoa, “Đế giày ta làm xong rồi, mũi hài thì con tự thêu đi, cuối năm đeo. Ta trong chốc lát phải đến nhà lão Bàng một chuyến, con trâu nhà bọn họ đẻ hai con nghé con, gọi ta đi chọn một con, ta phải đi từ chối.”Đỗ Tiểu Ngư ở trên giường nhảy dựng lên, “Sao phải từ chối, đây chính là trâu đấy!” Có con trâu thì bớt phải dùng sức người, nhà bọn họ làm ruộng sẽ rất dễ dàng thoải mái!Triệu thị cau mày nói “Làm sao lại không biết xấu hổ mà nhận ân tình lớn vậy, một con trâu có mấy lượng bạc đấy, chúng ta không mua được đâu.”“Chẳng phải còn có mười lượng bạc sao ạ?” Đỗ Tiểu Ngư nhỏ này còn biết tính toán cơ đấy, Triệu thị liếc nhìn nàng một cái, nếu là ngày thường thì đã không thèm giải thích rồi, nhưng lần này lại thật sự trả lời, “Sao có thể tiêu hết sạch chứ, tết đến phải dùng một ít, sau đó phải dùng càng nhiều.”Đỗ Tiểu Ngư không nói, vội vàng mặc quần áo, đến khi Triệu thị ra ngoài thì theo đi cùng, nói còn chưa từng thấy nghé con, muốn đi mở mang kiến thức. Triệu thị liền mang đi theo, nhìn nàng suốt ngày làm tổ trên giường, đi đường tiêu cơm một chút cũng Lão Bàng cách cũng không xa, vốn là thời gian một chén trà nhưng bởi vì gió quá lớn, Đỗ Tiểu Ngư không thở nổi, kì kèo mè nheo thế là dùng mất thời gian gấp đôi.“Ôi, Tiểu Ngư cũng đến đây à.” Nương tử Lão Bàng Tần thị vội rót nước ấm đến, gọi hai người ngồi xuống, “Con trâu này của nhà chúng ta lần này thật không chịu thua kém đây, một lần rơi được ra hai con liền, trong thôn cũng là lần đầu tiên, chờ lát nữa đi xem một chút, trông khỏe mạnh lắm.” Bà dừng một chút rồi nói “Tướng công nói thế nào cũng phải cho các ngươi một con, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ có hai con đấy, Văn Uyên nhà các ngươi còn phải đọc sách, trồng trọt nhiều ruộng như vậy tốn sức lắm.”Tần thị người rất thấp bé, trên mặt nếu không có mấy nốt ruồi thì cũng được coi là thanh tú, bà nói chuyện rất khách khí, nhưng Triệu thị là người thông minh sao không hiểu chứ, bà ta không nỡ cho con nghé kia, kỳ thực chỉ là Bàng Dũng muốn cho trâu, chứ không phải ý của Tần thị.“Chúng ta sao có thể nhận được, Bàng đại ca đã giúp nhà chúng ta không ít việc rồi, trâu kia thì vạn vạn không được, ta tới đây là để nói chuyện này.” Triệu thị vội tỏ thái thị an tâm nói “Kỳ thực trâu nhà chúng ta có thể cho nhà các ngươi mượn tùy lúc, con ta một thân thô kệch, cũng không kém con trâu là bao nhiêu.” Bàng Dũng và nhi tử không có ở nhà, Tần thị muốn nhân hội nói việc này rõ ràng, đến khi bọn họ trở lại nói là Triệu thị chết sống không nhận, nhưng lời khách khí vẫn phải Tiểu Ngư thầm nghĩ, vốn là không muốn chiếm tiện nghi nhà bọn họ, Bàng đại thúc là người trượng nghĩa rộng lượng, vợ ông thì không phải vậy, sợ bọn họ lấy trâu ư?.Triệu thị nói việc này xong định đi, ai ngờ người định không bằng trời định, Bàng Dũng lúc này trở lại, thấy Triệu thị ở đó liền cười nói “Đại muội tử đến xem trâu chưa, chọn được rồi chứ?”“Chúng ta không thể nhận trâu đâu, tâm ý của lão đại ca chúng ta nhận rồi.” Triệu thị có chút xấu hổ, thật sự không nghĩ liên luỵ với vợ chồng họ lúc này, vội vã muốn đi Dũng đương nhiên hiểu rõ vợ ông, quay đầu trừng Tần thị một cái rồi nói “Ngươi nói cái gì vậy? Vốn là cho bọn họ một con trâu, người cũng tới rồi, ngươi còn đuổi người đi à? Đại muội tử, ngươi mau vào đi, không thể đi một chuyến uổng công được, nương tử của ta không hiểu chuyện, ngươi đừng so đo với bà ấy.”Tần thị ủy khuất tức giận nói “Ta nào có đuổi bọn họ, là tự bọn họ muốn đi đấy chứ, đại tỷ, ngươi phải nói rõ nha, không phải là ta không cho trâu nha!”Triệu thị tiến thoái lưỡng nan, không biết nên nói thế Tiểu Ngư lúc này nói “Bàng đại thúc, nghé con kia của đại thúc bán bao nhiêu tiền ạ?”Bàng Dũng sửng sờ không hiểu ý của Đỗ Tiểu Ngư nói lung tung, Triệu thị lôi nàng đi.“Mẹ, chúng ta gần đây lại mua mấy mẫu đất, không có trâu trồng trọt rất mệt mỏi, cũng không thể luôn phiền Bàng đại thúc phải không?” Đỗ Tiểu Ngư không đi tiếp tục nói “Bàng đại thúc, nghé con kia là mẹ cháu tuyệt đối không nhận đâu, không thể nợ phần nhân tình lớn như vậy, cho nên không bằng bán nó cho nhà chúng cháu được không?” Nàng lại nhìn Tần thị, “Tần đại thẩm cũng không đuổi chúng cháu đi, là nhà chúng cháu không nhận, nhưng đúng là muốn mua một con trâu.”“Ông nghe rõ rồi chứ?” Có người trong veo với bà, Tần thị ủy khuất tiêu hơn một nửa, giận dữ nói “Cũng là thường xuyên lui tới, sao ta sẽ đuổi đại tỷ và Tiểu Ngư đi ra ngoài chứ?”“Ôi, là ta trách nhầm bà rồi.” Bàng Dũng xấu hổ gãi Tiểu Ngư nhắm trúng mục tiêu tiến công, “Đại thẩm, bán con trâu kia cho nhà chúng cháu đi, hơi hơi rẻ hơn một chút là được, được không?”Bàng Dũng là một người cứng rắn, nếu không phải đứa bé này nói vậy chắc chắn là sẽ cứng rắn cho nghé con đi, Tần thị nghĩ thầm còn không bằng thuận theo lời Đỗ Tiểu Ngư, vội nói “Tiểu Ngư nói cũng phải, tướng công, đã đại tỷ chết sống không chịu nhận, vậy thì bán cho nhà bọn họ đi, ta thấy thông thường một con nghé con bán bốn lượng bạc, bán cho nhà bọn họ ba lượng thôi.”Gần như tương đương với nửa năm thu vào, khó trách nhà bọn họ trước đây không mua nổi trâu! Tuy giảm 1 lượng nhưng vẫn rất đắt, Triệu thị do dự không quyết định, mua trâu thì còn dư bảy lượng bạc, những bạc này trừ sang năm mua những thứ cần thiết còn phải giữ lại phòng khi khẩn cấp, lại còn nếu như Đỗ Văn Uyên không thi đậu tú tài không vào được thư quán quốc gia, như vậy còn phải tìm trường tư thục, bà cảm thấy không đủ, dù sao thi tú tài chẳng phải chuyện dễ dàng, Lưu phu tử trước kia phải hai mươi tuổi mới thi Tiểu Ngư mới không thật sự chiếm lợi của Bàng gia đâu, Bàng Dũng là chân tâm thực lòng với nhà bọn họ, cho nên trước khi tới nàng cũng đã nghĩ biện pháp tốt, nàng nói “Bàng đại thúc, thúc xem như vậy có được không nha? Nhà chúng cháu đưa bạc nhưng sẽ đưa dần, tháng này đưa trước năm trăm văn, sau đó mỗi tháng đưa 150 văn, đưa đủ cho các ngươi bốn lượng bạc, có viết công văn khế ước, in dấu tay, chắc chắn sẽ không lừa nha.”Biện pháp này rất mới mẻ độc đáo, Tần thị là người thứ nhất nói đồng ý, kỳ thực cách này nói là giúp Đỗ gia, thế nhưng mình lại không lỗ chút nào, đến cuối cùng còn lấy được bốn lượng bạc.“Tiểu Ngư thật thông minh nha!” Bàng Dũng thuộc về chậm suy nghĩ, Tần thị giải thích suy nghĩ một hồi mới hiểu được, lại thấy Triệu thị kiên quyết không cần nghé, nên đáp ứng bán nghé con cho nhà Tiểu Ngư nhìn lại Tần thị, người này nhỏ mọn biết tính toán, xem ra thật sự là người sáng suốt, chẳng trách điều kiện gia đình không tệ, mẹ nàng Triệu thị ở phương diện này rõ ràng không sánh Triệu thị bị Đỗ Tiểu Ngư liên tiếp hành động làm choáng rồi, đứa nhỏ này thật là không biết có bao nhiêu chủ ý, có thể nghĩ ra được biện pháp tốt, nhà bọn họ xác thực nên mua con trâu, chung quy Hoàng Hoa là cô nương, tuổi cũng không nhỏ, có khi sang năm phải gả ra ngoài, đến khi đó ruộng sẽ thiếu người làm, nếu có con trâu có thể giải quyết được tất cả vấn đề, bởi vậy cuối cùng bà cũng đồng đó Tần thị tìm một trọng tài đến viết phân công văn, song phương in dấu tay, việc này coi như làm xong, sau đó đương nhiên là đi xem trâu rất vạm vỡ, một con trâu vàng lớn, so với con trâu nhà Khâu thị còn dài hơn cao hơn một chút, giờ khắc này đang đứng cho con bú sữa, Đỗ Tiểu Ngư chỉ vào con nghé con đang uống sữa kia nói “Mẹ, chúng ta lấy con này được không?” Rõ ràng nhìn sức lực lớn, uống sữa cũng nhiều, thiên nhiên khôn sống mống chết, từ giờ khắc vừa sinh ra kia, hai con nghé con đã phải tuân theo quy tắc thị đương nhiên cũng có kinh nghiệm ở mặt này, cho nên không tranh cãi cái gì, chọn con ánh mắt to tròn, thoạt nhìn cổ cũng Dũng bảo bọn họ qua một thời gian ngắn hãy trở lại lấy, nghé con còn phải bú sữa mẹ, nếu không thể chất sẽ không người về nhà, người nhà nghe chuyện đương nhiên cũng rất cao hứng, thế nhưng phân phối nhiệm vụ cho Đỗ Tiểu Ngư, sau này con nghé con cứ giao cho nàng quản lại gãi đúng chỗ ngứa, nàng không có ưu điểm gì mà triển lãm, thêu hoa không được, nhóm lửa cũng không được, giặt quần áo quá mệt mỏi, chăm sóc con nghé thật tốt, không có chuyện gì dẫn nó đi lên núi dạo, còn được cưỡi trên lưng nó chơi, tính tình trẻ con nhô ra, nàng nghĩ trong đầu mà cười thành tiếng, cảm thấy cứ như là bỗng nhiên có một người bạn nhỏ vậy
Chính văn Chương 11 Chợ [nhị] Edit Hắc Phượng Hoàng Đỗ Hoàng Hoa vốn định đáp ứng, chung quy là hơn mấy chục văn tiền đấy, nhà bọn họ một năm thu chi tổng cộng cũng chỉ có ba bốn lượng bạc, cho nên tiền công nàng thêu hoa được kỳ thật không tính là ít, nhưng Đỗ Tiểu Ngư túm nàng thực nhanh, lực đạo sử dụng kia làm nàng lui về phía cửa. Bạch thị thấy các nàng thật sự muốn đi thì nóng nảy, nàng nhờ Đỗ Hoàng Hoa buôn bán lời không ít bạc, sức lao động giá rẻ như vậy lại có kỹ càng tú nghệ không có nhiều người có được, nói như thêu công phía tây phố Hồng Tụ Phường mà nói, muốn thêu mười hai phúc gối đầu hoa kia phải mất một lượng bạc, mà Đỗ Hoàng Hoa thêu ra sản phẩm không hề thua kém bọn họ! “Chuyện gì cũng từ từ, không phải giá còn có thể thương lượng sao, Trương Nhị ngươi đứng đó làm gì, còn không mời hai vị cô nương về!” Bạch thị cười khanh khách nói. Đỗ Tiểu Ngư nhíu mày quay đầu, “Dù sao thì tỷ của ta cũng không thể thêu hai mươi phúc, mười phúc may ra còn được.” Vô dục mới bền, các nàng càng biểu hiện ra không cần Bạch thị lại càng không thể đắn đo các nàng, mà tương phản, Bạch thị hiện tại là thực cần gối đầu hoa. Bạch thị nhìn nàng khuôn mặt ngây thơ rất căm tức, đứa bé như vậy mà không ngờ miệng lại lợi hại như thế, hoàn toàn không giống tính tình tỷ tỷ nàng, nhưng lại luyến tiếc để Đỗ Hoàng Hoa chạy nên nhịn cơn tức xuống nói, “Mười phúc thì mười phúc, Hoàng Hoa quả thật mệt nhọc, vừa phải chiếu cố trong nhà còn phải thêu hoa, tháng này nghỉ ngơi nhiều một chút, nhưng mà giá……” Đỗ Tiểu Ngư không đợi nàng nói xong, thân thiết nhìn Đỗ Hoàng Hoa, “Tỷ, ánh mắt của tỷ đỡ hơn không? Đều đỏ vài lần, còn chảy nước mắt nữa, thêu hoa này rất thương thân thể!” Lời này không giả, Đỗ Hoàng Hoa mấy lần thực đau nhức mắt, đều là Đỗ Tiểu Ngư xoa giúp nàng, còn dạy một bộ vật lý trị liệu mắt, làm cho nàng mệt mỏi thì làm như vậy một chút, rất có hiệu quả. Thấy hai người kẻ xướng người hoạ, Bạch thị hận nghiến răng, nhưng thương nhân đều có kiên nhẫn, chỉ cần có thể kiếm tiền là được, bà vẫn mềm dẻo nói, “Ồ, thì ra còn bị thương ánh mắt, thảo nào mà muội tử ngươi đau lòng như vậy, như vậy đi, ăn chút bổ, tiền dược bao nhiêu ta trả cho ngươi, mười phúc gối đầu hoa này vẫn phải thêu nha.” Đỗ Tiểu Ngư vươn ngón tay, “Một trăm văn.” Thật sự là công phu sư tử ngoạm, mười hai phúc tiền công cũng chỉ được hai trăm văn thế nhưng muốn một phần hai! Bạch thị híp mắt cười, “Hoàng Hoa à, ngươi ở chỗ chúng ta thêu vài năm, ta bao giờ bạc đãi ngươi chưa? Ngươi nghĩ lại, năm đó nếu không có Ngô Đại nương giới thiệu ngươi tới, tiền xem bệnh cho cha ngươi cũng không có, ngươi không nhất định có thể nhận được việc, làm người nên có lương tâm chứ, có phải hay không? Nay không thể có chút tay nghề liền đứng núi này trông núi nọ!” Đỗ Hoàng Hoa mặt đỏ lên, nơi này quả thật là Ngô Đại nương giới thiệu tới được, trước kia tay nghề nàng không tốt như bây giờ, là công lao tích lũy tháng ngày, Bạch thị nói đúng, nếu không có cơ hội ở đây cũng sẽ không tiến bộ, nàng ngập ngừng nói, “Muội muội ta chỉ thích nói bậy, Bạch quản sự đừng nghe nó, ta thêu là được.” Đỗ Tiểu Ngư ở bên cạnh cắn môi, Đỗ Hoàng Hoa chính là người quá thật, rất tri ân báo đáp, lại nói tiếp cha nàng Đỗ Hiển cũng tính tình này, kỳ thật Đỗ Hoàng Hoa so với Đỗ Hiển còn hiện rõ hơn một chút đấy. “Không được,” Nhưng nàng không phải là người như vậy, Đỗ Tiểu Ngư nhìn Bạch thị nói, “Tỷ tỷ của ta thêu gì đó rất xinh đẹp, không ai nhìn thấy mà nói không tốt cả, nhưng ánh mắt nếu không tốt sẽ không thêu được!” Nói xong lôi kéo Đỗ Hoàng Hoa, “Tỷ, chúng ta đi thôi, một trăm văn tiền bà ta cũng không chịu ra, căn bản là mặc kệ tỷ chết sống, tỷ còn để ý bà ta làm gì!” Bạch thị bị nàng nói trắng cả mặt, còn châm ngòi ly gián, lập tức vội hỏi, “Tiểu nha đầu sao lại nghĩ như vậy, ta cũng đau lòng ánh mắt tỷ ngươi như ngươi đấy!” “Vậy một trăm văn tiền đâu?” Đỗ Tiểu Ngư cười với bà ta. “Ai nói không cho.” Bạch thị không có cách nào khác, vốn còn muốn lấy ân tình trước kia thuyết phục Đỗ Hoàng Hoa, ai biết Đỗ Tiểu Ngư nói tuyệt đường như vậy, không cho chính là mặc kệ tỷ nàng chết sống, vậy làm sao còn có cái gì ân tình đáng nói? Nói sau, cho dù cho một trăm văn, dù sao so với thêu công mời kia vẫn rẻ hơn hai trăm văn, nói cái gì cũng không thiệt. Trương Nhị chớp mắt nhìn Đỗ Tiểu Ngư, lấy một trăm văn lại, nha đầu kia nhanh mồm nhanh miệng nhưng thật ra làm hắn mở rộng tầm mắt, hắn cũng là tiểu nhị, lúc này nhìn thấy loại tình huống này vẫn thật cao hứng. “Tiền ta cũng đưa, gối đầu hoa nửa tháng sau giao lên.” Bạch thị lại bảo Trương Nhị lấy vải dệt sợi tơ ra nữa, chỉ điểm một chút muốn đa dạng. Đỗ Hoàng Hoa tiếp nhận thứ đó bỏ vào cái sọt. Lúc này Đỗ Tiểu Ngư còn nói, “Vừa rồi hai mươi phúc gối đầu hoa là năm trăm văn, mười phúc gối đầu hoa là hai trăm năm mươi văn đi? Hơn nữa tháng sau bổ ánh mắt một trăm văn, phải ba trăm năm mươi văn đấy.” Lập tức so với phía trước hơn một trăm năm mươi văn, hơn nữa trước đây đã cấp ra một trăm văn, Bạch thị không nhịn được lấy tay xoa ngực, Đỗ Hoàng Hoa này hôm nay sao lại dẫn theo cái muội tử như vậy lại đây, quả thực là không thể dò, mọi chuyện đều tính toán! Bà thật là ứng phó không nổi, nhưng lời nói vừa rồi đã bị nàng bắt lấy, Bạch thị cân nhắc mãi, cảm thấy thủy chung vẫn là tiện nghi so với mời thêu công Hồng Tụ Phường, chung quy nhịn xuống, vẫy tay cho các nàng đi. Đỗ Tiểu Ngư âm thầm buồn cười, nàng trước kia chính là làm tiêu thụ, sao lại không rõ tâm tư những người này, chỉ tiếc tiền công vẫn rất rẻ, về sau đợi nhận được càng nhiều tin tức, nàng sẽ vì Đỗ Hoàng Hoa tranh thủ lợi ích lớn hơn nữa! Hai người đi ra khỏi tú phường, Đỗ Hoàng Hoa nhìn chằm chằm nàng, không biết thế nào nữa, Bạch quản sự thế nhưng lại đồng ý, cho thêm mấy trăm văn tiền, nàng nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy có cảm giác là lạ, nhưng không nói lên lời. “Tỷ, phúc thêu đồ này thật đẹp!” Đỗ Tiểu Ngư nhìn quanh nơi này bài trí. Bách Tú Phường vốn là bán bức tranh thêu, trừ nhận những nhà phú quý hàng thêu, cũng bán một ít tinh phẩm, tỷ như các loại phái thêu danh gia, Đỗ Tiểu Ngư nhìn chính là một bức trong đó, bức Trăm điểu triều hoành đồ treo trên vách tường phía đông. Cái này nhan sắc nhã lệ, không nhìn kỹ còn tưởng rằng là vẽ ra, làm người ta tán thưởng. Đỗ Hoàng Hoa cũng ngẩng đầu xem, “Đây là gấm Tô Châu, trấn Phi Tiên chỉ có một người biết thêu.” Ngữ khí nghe ra nàng cực kì hâm mộ, Đỗ Tiểu Ngư hỏi, “Tỷ thực thích gấm Tô Châu sao?” Nàng mỗi lần đều thực chuyên chú, nhưng Đỗ Tiểu Ngư vẫn nghĩ là nguyên nhân có thể kiếm tiền, nhưng hiện tại trong mắt nàng loại hướng tới, rõ ràng là cực kì yêu thích tay nghề này, quả thật đúng, thích mới có thể làm được càng thêm vĩ đại. “Dù sao cũng không học được.” Đỗ Hoàng Hoa lắc đầu, mất mát thở dài một tiếng, kéo nàng đi ra cửa. Hai người đầu tiên là đi chợ bán cái sọt trứng gà và một ít rau dưa mới mẻ, loại này giá không sai biệt nhau lắm, tổng cộng bán một trăm ba mươi văn tiền, lúc đi ngang qua một nhà bán thịt heo, Đỗ Tiểu Ngư không nhịn được nhìn thoáng qua, từ cụ bà sai Ngô thị đưa tới hộp cơm ngày đó, nàng vốn không được dính thức ăn mặn, nhạt nhẽo thực, nhưng biết tình huống trong nhà, nàng là một người lớn cần phải hiểu chuyện một chút, không thể giống một đứa nhỏ luôn ầm ỹ đòi ăn thịt đi? Cho nên tham thì tham, nàng dừng lại một lát vẫn đi qua. Ai ngờ Đỗ Hoàng Hoa lại giữ chặt nàng, chỉ chỉ vào một miếng thịt và nói với người bán hàng, “Ta muốn miếng này.” Đỗ Tiểu Ngư há to miệng, “Tỷ muốn mua thịt ư?” Thật sự rất ngoài ý muốn! “Đúng vậy, không phải muội thực thích ăn sao?” Đỗ Hoàng Hoa thực tự nhiên vỗ hà bao, “Vừa rồi bán được một ít tiền, Tiểu Ngư giúp không ít đấy, muội và Nhị đệ còn đang tuổi lớn.” “Tỷ!” Đỗ Tiểu Ngư hô to một tiếng, ôm lấy cánh tay nàng dùng sức lắc lắc biểu đạt tâm tình cao hứng. Mèo con tham ăn, Đỗ Hoàng Hoa mắng nhẹ một câu, trong lòng có chút chua xót, ăn khối thịt mà vui thành như vậy, ai, nếu nàng học được thêu gấm Tô Châu thì tốt rồi, nghe nói một bộ thêu đồ có thể bán được mấy lượng bạc, đến lúc đó còn không cho nó ăn phát ngấy. Đỗ Tiểu Ngư thấy người kia đang thái thịt, thò đầu lại nhìn, thấy bên phải mặt bàn có chút mỡ, nhỏ giọng nói, “Lão bản có thể cho thêm một ít cái này hay không? Chúng ta lần đầu tiên đến mua, về sau sẽ mua nhiều của ngài!” Bán thịt thấy tiểu cô nương kia bộ dạng tham ăn nở nụ cười vài tiếng, đưa thịt qua thuận tiện còn nhét mấy miếng mỡ vào, “Nhìn cháu gầy như vầy, ăn nhiều một chút, về sau đến mua nữa nhé.” Đỗ Tiểu Ngư liên tục gật đầu, “Ngài thật sự là người tốt, người tốt sẽ có báo tốt, nhà chúng ta có tiền nhất định ngày ngày đến mua.” “Được được.” Bán thịt ha ha cười, “Vậy chúc nhà các ngươi sớm phát tài!” Đỗ Tiểu Ngư vẫy vẫy tay với ông rồi đi theo Đỗ Hoàng Hoa đi sang bên kia chợ, còn phải đi mua giấy xí nữa, vừa rồi nàng chú ý, khối thịt kia dùng mười lăm văn tiền, đại khái nặng bảy lạng, xem ra thịt không phải thực sự quý, đại khái là nhà bọn họ quá nghèo! Không hiểu giấy xí nơi này bán bao nhiêu tiền, nàng rất ngạc nhiên. Sự thật chứng minh, thời đại này kĩ thuật tạo giấy quả nhiên tiên tiến, giấy xí thực rẻ, thảo nào nhà bọn họ cũng được dùng, mấy gói to mất tám văn tiền, chỉ là chất thô ráp một chút, nhưng so với lá cây thì mạnh hơn nhiều, nàng thực sự thấy mãn nguyện rồi. Hai người lại đi mua một chút đồ dùng cuộc sống, tỷ như muối, đây là quan muối phải ở trấn trên mới mua được, tiếp theo còn nhìn thấy chế phẩm của đậu, Đỗ Tiểu Ngư chủ yếu còn đang suy nghĩ chuyện đậu phụ khô, đi tới đó nhìn thấy, đậu hủ quả nhiên là có, nhưng không có đậu phụ khô, nàng thật ra rất cao hứng, trở về cân nhắc xem làm thế nào, đây cũng là một đường làm giàu! Từ chợ đi ra chính là cửa hàng hai bên đường, Đỗ Hoàng Hoa đi tới cửa hàng bán văn phòng tứ bảo. Đỗ Tiểu Ngư nhìn xunh quanh, không nhịn được le lưỡi, giá không tiện nghi đâu! “Tiểu nhị, cho ta cái này, còn có cái này.” Mà Đỗ Hoàng Hoa đã mua được này nọ, nàng đi qua nhìn, đều trang giấy tốt, còn có bút lông xinh đẹp, không cần phải nói, cái này nhất định là mua cho Đỗ Văn Uyên, hắn viết chữ rất đẹp, xem ra ở trong lòng Đại tỷ căn bản vẫn rất thương Nhị ca, chỉ là trong đó có chút khúc mắc nhỏ thôi? “Tỷ, cây trâm này tỷ cài nhất định là xinh đẹp, mua một cái đi!” Đỗ Tiểu Ngư đứng ở một cửa hàng trang sức không đi, Đỗ Hoàng Hoa mua thịt cho nàng, mua giấy bút cho Đỗ Văn Uyên, mua cho cha mẹ chỉ vải, nhưng không hề mua cho mình một vật nào, hôm nay rõ ràng là bán được mấy trăm văn tiền mà! “Không cần, nhỡ rơi thì đáng tiếc.” Đỗ Hoàng Hoa kéo nàng đi. Đỗ Tiểu Ngư không khỏe như nàng, mắt thấy cửa hàng càng ngày càng xa, ánh mắt đỏ lên, quay đầu lại nói, “Tỷ, muội về sau nhất định mua cho tỷ cây trâm đẹp nhất trấn Phi Tiên! Còn có quần áo xinh đẹp nữa!” Đỗ Hoàng Hoa xì cười, nha đầu kia nói rõ to, nhưng trong lòng cũng ấm áp, vỗ đầu nàng nói, “Thật là không uổng thương ngươi, nhớ kỹ bản thân nói những gì nha.” Nàng thực sự dùng sức gật đầu. Hết chương 11.
Dấn thân vào nông gia Đỗ Tiểu Ngư mới phát hiện, thì ra làm tiểu nông nữ thật không dễ như vậy…… Thiếu đất thì mua đất, muốn ăn thịt phải tự đi làm, xem bệnh phải tự đi học y, ngoại trừ trồng lúa thì phải tìm cây khác thích hợp kinh tế, tóm lại, chỉ dựa vào ông trời mà ăn cơm thì tuyệt đối không tin cậy!Cho nên nàng sống đến già phải học đến già, sách nông tuyệt không rời tay, cao thủ làm ruộng tuyệt không buông tha, Đỗ Tiểu Ngư tin rằng chỉ cần cố gắng, ngày sẽ càng tốt hơn, mọi thứ đều do thái độ quyết định!Mời các bạn cùng đón đọc truyện Ngư Dược Nông Môn của tác giả Phong Cửu Lam nhé.
ngư dược nông môn