nếu một ngày bạn muốn chết

Biến thành đồ chơi chắc hẳn sẽ đáng sợ lắm!?-----Group Cô Nhi Viện FG: các bạn một tuần chắc cho luôn cái nhà , chứ ở trong đó có ngày bị xiên chết k chừng chỉ giữ tiền rồi chuyển chỗ ở thôi gin-1994, 16/2/20 #81. Conny Lior Donkey Kong. Tham gia ngày: 30/5/16 Bài viết: 458 Nơi ở: f41. Tham gia ngày: 30/10/08 Bài viết: Ngoài những loài hoa này bạn có thể chọn những mẫu hoa chúc mừng ngày 20/10 khác như là cúc họa mi, hoa thạch thảo, hoa mimosa, hoa tulip,…. Bạn nên tìm hiểu ý thích của người nhận để tặng loại hoa gây ấn tượng và mang đến thông điệp ý nghĩa nhất. Tổng hợp mẫu thiệp Bản năng sống đang trỗi dậy nên phải dùng liều thuốc kích: "Bạn muốn chết thì chết luôn đi". Liều thuốc này sẽ có tác dụng khiến Khang thức tỉnh. Lứa tuổi học sinh lớp 9, 10, 11 hay bị khủng hoảng tâm lý và thường có phản ứng tự vệ bằng cách cắt tay, gây đau Mẹ luôn dạy bạn sống quật cường, phải học giỏi "để nhà nội không coi thường mẹ con mình", "để ba phải hối hận", "để mẹ hãnh diện"…. Sức học chỉ thuộc loại khá nên bạn ấy chỉ biết lấy "cần cù bù khả năng". Gần đây, bạn hay nói từ "muốn chết": chán muốn chết, tức muốn chết, đau muốn chết rồi cho con coi tin tức về các vụ tự sát bằng túi ni-lông, khí Mon Ex Est Inscrit Sur Un Site De Rencontre. Nếu một ngày em chết trước mùa ThuAnh có buồn không? Nếu mùa quên thay láCon sẻ nâu vấn khăn tang từ tạNgười với người thương nhiều … rồi cũng thành lạ mà thôi…! Nếu một ngày cô đơn bật khóc giữa vành môiNhớ thương giật giành vì khát thèm một cái hôn vội vãVòng tay hôm kia, anh hứa trao em giờ thì trao kẻ lạThân xác đã chết rồi mà linh hồn giờ lại muốn chết thêm Nếu một ngày trên dương thế chẳng có bóng ĐêmThì ngày lấy đâu ra thứ gọi là bình yên trong giấc ngủNếu một ngày trần gian chẳng còn em hiện hữuThì lấy ngực ai để anh tựa đầu vào trú ngụ giữa bão giông Nếu một ngày …một ngày mà ai đó có tát cạn cả biển ĐôngThì em mãi thương anh mà chẳng một lòng hai dạNếu một ngày xác thân em có hòa vào muôn trùng biển cảThì anh phải biết là linh hồn em hóa đá mãi bên anh! Lê Trà My Continue Reading Đó là suy nghĩ của tôi về cái chết, đẹp đẽ và nhẹ nhàng. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ qua đời sớm hay đại loại như vậy. Nhưng một người bạn mới 28 tuổi của tôi được chẩn đoán có khối u cấp tính ở ngực, thời gian sống chỉ tính bằng vài tháng. Tôi chợt nhận ra tuổi trẻ không phải là mãi mãi, và tuổi thọ của một người không được mặc định ở “60 năm cuộc đời”, có những lúc dài hơn, và đôi khi lại quá ngắn ngủi. Tôi bừng tỉnh và lục tung trong đầu xem những điều gì mình đã làm được, và những điều gì mình chưa làm. Tôi sống vội, đó là điều có thể khẳng định chắc chắn. Tôi sợ đến lúc nào đó, đột nhiên xảy ra tai nạn khi đôi chân còn trẻ này không còn đi lại được, đôi mắt ngắm nhìn vạn vật này không còn thấy rõ nữa, hay đôi tay thích viết này không thể viết nên bao nhiêu từ ngữ đầy cảm hứng. Tôi sợ hãi khi đối diện với ngày mai khi nhìn xung quanh mình không thiếu những ví dụ chết trẻ, ra đi mà còn nhiều hối tiếc. Nghĩ vậy, tôi càng giận hơn với những bạn không chết về mặt thể xác nhưng lại chết trong tư tưởng ở tuổi 25. Tất nhiên, tôi không ở một vị trí phán xét lối sống của một ai. Nhưng tôi chỉ giận khi thấy có nhiều người còn hoài bão, nhưng lại ra đi quá sớm, trong khi nhiều người lành mạnh nhưng không có khao khát lớn lao trong cuộc đời mình. Không cần lớn lao gì quá, chỉ đơn giản là sống một cuộc đời đầy trải nghiệm xem. Nhưng không, nhiều bạn chết chìm trong cuộc sống “9 tới 5” mỗi ngày và nghĩ rằng đó là “sống”. Tôi không cho phép mình tồn tại. Tôi căm ghét việc vật vờ cho qua tám tiếng làm việc mà không đem lại lợi ích gì cho bản thân, cho công ty mình đang làm, ngồi lướt Facebook hay lên mạng đọc báo, xem phim, nghe nhạc cả ngày. Tôi căm ghét qua nửa năm cuộc đời mà không có điều gì mới hay dấu mốc nào đáng kể trong sự nghiệp, cuộc sống cá nhân hay học vấn. “Khi không tiến, bạn sẽ lùi”. Có những câu như vậy luôn khắc sâu vào trong não bộ của tôi. Tôi không phải vĩ nhân, tất nhiên, nhưng tôi là đứa thích thử thách. Tôi thích làm mới mình về ngoại hình lẫn trí óc. Tốt nghiệp ba năm, chinh chiến ở hai công ty, học nhiều điều mới về một ngành làm việc mà mình; tôi bắt đầu thấy mình đang giậm chân tại chỗ. Tôi đăng ký học một khoá thạc sỹ chuyên ngành trong một năm rưỡi để bổ sung kiến thức chuyên sâu còn thiếu. “Sao lại đi học cao học, trong khi thấy như vầy là đủ rồi.” – nhiều bạn bè đã nói với tôi như vậy. Chính suy nghĩ phó thác và thấy đủ ấy đã khiến ta cứ mãi lùi trong khi ngoài kia hàng triệu người vẫn đang cố gắng mỗi ngày. Tôi không nghe lời khuyên của ai, cứ thế làm những điều mình cho là tốt cho bản thân, sự nghiệp, kiến thức của riêng mình. Tôi muốn tiến mãi để sau này nếu cái chết thể xác có ập đến, tôi sẽ bảo với thần chết rằng tôi đã cố gắng hết mình mỗi ngày để ông không thể làm tôi thấy hối hận khi ông đem tôi đi đâu. Và một nụ cười, đó là nụ cười của chiến thắng mà tôi muốn dành cho vị thần mọi người cho là đáng sợ kia. Có một mẩu quảng cáo trên TV dịp Tết Nguyên Đán, nhân vật chính là một người con gái, đang cầm quyển hộ chiếu lật lật và có nhiều dấu mộc trên đó, nhưng khi nhân vật ngước nhìn lên thì là bàn thờ của ba mẹ đã qua đời, rồi sau đó là thông điệp của sản phẩm hiện lên đánh vào tình cảm của người xem. Tôi giật mình, sao giống mình thế. Dù mẹ chưa mất, nhưng lỡ đến một ngày nào đó, mẹ ra đi thật sự thì sao. Tôi hoảng hồn và tìm cách phản biện lại mệnh đề mà đoạn quảng cáo đưa ra. “Tại sao cô ta không đi du lịch cùng gia đình mình nhỉ?” Thế là không suy nghĩ nhiều, tôi lôi kéo mẹ đi làm hộ chiếu. Hai tháng sau, tôi đưa mẹ cùng đi nước ngoài với mình lần đầu tiên trong ngày sinh nhật thứ 25. Tôi không giàu có gì, nhưng vẫn có chút đỉnh để dành. “Để dành làm quái gì, khi không thể dành hết cho người mình thương yêu.” – tôi nghĩ khi vừa đặt cặp vé cho hai mẹ con đi Kuala Lumpur, đặt phòng khách sạn tuyệt đẹp nhìn ra trung tâm thành phố. Tôi dốc hết tiền lương của tháng đó và chuẩn bị dịch vụ tốt nhất cho mẹ. Vì ngoài mẹ ra, có ai yêu mình vô điều kiện nữa chứ. Tôi không muốn mang tiếng hiếu thảo. Tôi làm những việc này vì bản thân tôi. Tôi làm vì tôi yêu thương người mẹ của mình, vì tình cảm bản thân dành cho mẹ là thật sự, chứ không phải vì định nghĩa xã hội rằng bạn phải yêu thương cha mẹ thì tôi nghe lời và đi thực hiện sự “hiếu thảo” ấy. Đừng làm một điều gì tốt đẹp vì bạn bè, cha mẹ, người xung quanh, báo chí nghĩ và nói gì với bạn. Làm điều ấy vì chính bản thân bạn đi. Tôi căm ghét hành động dựa trên mục đích giả tạo. Như việc đi thiện nguyện rồi quay phim lại đăng lên YouTube, Facebook để xin tí lượt xem hay nhiều cái like của thế giới ảo. Như việc làm điều gì tốt cho gia đình thì lại đem lên kể lể mua lấy những câu bình luận “bạn X hiếu thảo quá”. Tôi không cần những điều giả dối đó. Cùng mẹ lên chuyến bay đầu tiên đi nước ngoài. Mẹ cầm tay tôi vừa đi vừa nói khi bước đến hàng của hải quan. “Mẹ sợ quá, nhớ đi từ từ cho mẹ theo với nhé.” Tôi cười bảo mẹ “sẽ không sao đâu, cũng chẳng có gì ghê gớm, cứ tới đó rồi người ta sẽ đóng dấu lên passport, con đi trước rồi mẹ nhìn theo con rồi theo sau nhé”. Mẹ cười nhưng có vẻ vẫn còn lo lắng. Tôi chợt nhận ra lúc mình đi nước ngoài lần đầu tiên không có cánh tay của ai để bấu víu vào. Nói thì hùng hồn lắm, tôi nói ra rả qua nhiều bài viết trước đây rằng xê dịch một mình chẳng có gì đáng sợ, cũng vui và tận hưởng tuổi trẻ lắm. Và những điều đó hoàn toàn đúng. Nhưng con người thường muốn những gì mình không có. Khi đã đủ đầy với 2 chữ “một mình” tận hưởng tuổi trẻ không ràng buộc theo cách của chính mình, ta lại thèm thuồng cảm giác dựa dẫm vào ai đó trong những chuyến đi. Dạo gần đây, cảm giác ấy là có thật. Tôi vẫn hồ hởi với những chuyến đi một mình, vì sẽ không phải nghe người bạn đường càm ràm sao đi nhiều mỏi chân, sao ăn món này dở quá, vâng vâng và vâng vâng các lý do khác nhau. Nhưng rồi khi đến những nơi thật đẹp, như những buổi hoàng hôn ở miền biển Địa Trung Hải, hải âu bay đầy trời, hay eo biển ở miền Tây nước Ý rực rỡ và bao la. Lúc đó tôi ước gì có thể quay qua người bên cạnh mà bảo “đẹp quá nhỉ?” Và nhận lại một cái gật đầu đồng ý. Nên dù vẫn tôn sùng việc xê dịch một mình như một cách nhanh nhất để đến nhiều nơi, có nhiều trải nghiệm, đôi khi tôi cũng thèm cảm giác ở hai mình để sẻ chia cái view toàn cảnh mà tôi đang thấy, sẻ chia trải nghiệm mà tôi đang có. Những giây phút ấy, tôi ước gì có mẹ bên cạnh. Khi leo lên trạm hai của Dachstein Krippenstein, một khu núi tuyết được bảo tồn của Áo, tôi gọi facetime về cho mẹ. Nhìn mẹ háo hức nhìn tuyết lần đầu tiên, tôi nhận ra cuộc đời mẹ chưa được thấy bao điều đẹp đẽ như mình. Tôi cảm thấy bất lực vì hiện tại chưa đủ giàu có để đưa mẹ đi cùng mình, mà vẫn còn ích kỷ ở trên những chuyến xê dịch một mình. Tôi vẫn sẽ có những chuyến đi một mình để đi thật nhanh những điểm đến tuổi trẻ khao khát. Nhưng lúc này, khi ở sân bay ngồi đợi chuyến bay đi Kuala Lumpur cùng mẹ, tôi biết mình sẽ chia sẻ những chuyến đi ích kỷ ấy thành những chuyến đi bên người mình yêu thương. Lúc lên tầng 54 của toà nhà Regalia Flyover, nơi tôi thuê Airbnb ở Kuala Lumpur, tôi và mẹ nhìn hoàng hôn buông trên những toà nhà chọc trời của thủ đô Malaysia. Tôi chỉ cho mẹ những toà nhà nổi tiếng tôi biết. Cảnh hoàng hôn màu tím trải dài, tuyệt đẹp, và tôi đang cùng người mình yêu thương ngắm nhìn cùng nhau. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như nếu có một quả thiên thạch bay tới và kéo cuộc đời của tôi đi, tôi sẽ không bao giờ hối hận. Sau chuyến đi, mẹ hồ hởi với việc đi du lịch hơn bao giờ hết. Cách vài ngày lại khen chỗ ở phòng ốc đẹp, thành phố hiện đại, Din Tai Fung ngon. “Để hôm nào con dắt mẹ đi Đài Loan ăn Din Tai Fung chính hiệu còn ngon hơn” – tôi cười bảo với mẹ. Những điều mẹ khen đối với tôi rất bình thường, nhưng có một điều mới đó là được cùng mẹ đến một thành phố mới, có những trải nghiệm mới cùng nhau. Lúc này, tôi mỉm cười nghĩ về mẩu quảng cáo Tết trên TV. Có lẽ, lựa chọn của tuổi trẻ mới là điều quyết định khiến ta không hối hận. Tuổi trẻ ngắn ngủi, tôi biết tôi đã có những lựa chọn đúng đắn, nên làm gì với cuộc đời mình và dành thời gian quý báu ấy cho ai. Nhìn mẹ đã hơn bảy mươi tuổi mỉm cười với những điều bình thường mình làm, tôi thấy mẹ trẻ lại, tuổi trẻ của mẹ hãy còn dài, nhờ thằng con trai này khiến cho mẹ trẻ nhiều hơn. Tôi hạnh phúc, đơn giản là vậy, hối hận không nằm trong quyển từ điển tuổi 25. Tưởng tượng nếu như ngày mai bạn sẽ chết thì hôm nay bạn muốn làm gì? Bạn muốn hôm nay của bạn tràn ngập niềm vui và hạnh phúc hay nhuốm màu buồn thương và tiếc nuối? Mong rằng bài viết này sẽ truyền cảm hứng và thay đổi cách sống của bạn, để nếu như có một ngày mai như thế, bạn cũng không có gì tiếc nuối. "One day you'll leave this world behind, so live a life you will remember"- Avicii. 1. Hãy chấp nhận toàn bộ con người bạn Hình thành thói quen nhìn nhận bản thân hãy nhớ lại tất cả những lời khen mà bạn nhận được từ trước đến nay, dừng việc phóng đại mặt kém của bản thân. Bạn tốt hơn nhiều so với những gì bạn nghĩ đấy!Tìm điểm khác biệt của bạn khi so sánh với người khác không ai giống nhau, vì vậy hãy dừng bài ca "tôi chả có điểm gì đặc biệt cả". Những điều khác biệt tạo nên một "bạn" mà không ai nhầm lẫn được. Hãy khám phá những điều đặc biệt của bản dung với bản thân bạn chấp nhận đôi lúc bạn lười biếng, có lúc chăm chỉ, lúc hướng nội lúc lại hướng ngoại...nhưng đừng bỏ qua khuyết điểm và cũng đừng đánh giá bản thận quá thấp. Lúc bạn tiếp nhận bản thân là lúc bạn đang đứng trên vạch xuất phát cho một bản thân tốt hơn. 2. Không bao giờ ngừng thử thách bản thân Hãy thử những gì bạn muốn và làm những gì bạn sợ hãi. Vốn không có gì có thể khiến bạn sợ hãi ngoại trừ chính suy nghĩ của bạn. Thử thách với những điều mới lạ sẽ giúp bạn tìm thấy nhiều khía cạnh mới của bản thân và hiểu rõ giới hạn của mình. 3. Tận hưởng hiện tại Quá khứ đã qua, không thể trở lại để thay đổi. Tương lai chưa tới, không ai biết trước điều gì. Chỉ có hiện tại đang nằm trong tay bạn. Đừng vì mải làm việc mà quên đi người thân, bạn bè. Cũng đừng vì khát khao có được cái này cái kia mà quên đi bạn đang sở hữu rất nhiều thứ. 4. Nói lời yêu thương Một ngày bạn sẽ chết. Một ngày người thân, bạn bè của bạn cũng sẽ lần lượt ra đi. Tại sao không nói con yêu bố mẹ khi còn có thể? Tại sao không nói cảm ơn bạn bè bạn khi còn có thể? Hãy rèn luyện việc nói lời yêu thương với những người bạn yêu quý mỗi ngày. Giữa chữ "ngại" và "tiếc" bạn sẽ chọn cái nào? Lần đầu làm ai cũng sẽ thấy ngại, nhưng chỉ cần bắt đầu, những ngày sau đó sẽ không còn sự ngại ngùng bắt đầu làm những gì bạn muốn làm, bạn hãy vượt qua một cơn lười ngày hôm nay thôi và bạn sẽ nhận ra cuộc sống này rộng lớn như thế nào. Hãy nhận ra là không ai quan tâm đến những lời than vãn của bạn. Không có gì tốt trên đời mà vừa nhanh vừa dễ cả, bạn sẽ không thể hình dung nổi những nơi mà bạn có thể đặt chân đến, những người mà bạn có thể gặp, những việc mà bạn có thể làm mà bạn bạn chưa bao giờ nghĩ là bạn có thể làm. Một ngày bạn sẽ chết, một ngày trôi qua là một ngày không quay trở lại. _ Vlogger Giang Ơi_ Chủ đề chính cách_sống_tốt Đang tải nội dung cho bạn Làm một cái gì đó, hành động như thế nào đó để gây tạo sự chú ý, điều đó đã dẫn dắt họ tiến đến quyết định tự tử. Khuynh hướng tự tử lại phát sinh từ những lúc tuyệt vọng, dần dần dẫn đến những bước nghiêm trọng tiếp theo! Giờ thì chúng ta đã nhận ra nó, hãy cùng tìm cách đối phó với nó nhé. Nhớ 5 điều sau để cứu chính bạn và bạn bè khỏi những cơn tuyệt vọng có thể dẫn đến tự thân của chúng ta không tồn tại mãi. Nó chỉ là con tàu tạm bợ mà thông qua nó chúng ta du hành đến với cuộc đời. Bạn chỉ có một thân thể trên đời này và có rất nhiều điều bạn có thể làm cho nó. Thật đáng xấu hổ khi vứt bỏ nó đi. Chăm sóc tốt bản thân mình có phải là điều không đáng làm không? Thật ra, khi người ta muốn tự tước đi cuộc đời họ, họ nghĩ rằng đó là giải pháp duy nhất để kết thúc sự chịu đựng. Điều đó hoàn toàn không người tự tử ngộ nhận rằng tự tử là cách giải quyết vấn đề tuyệt vời. Ngược lại, nó tạo ra thêm nhiều vấn đề hơn là giải quyết được vấn đề! Con người khi quá thất vọng thường tin rằng kết thúc một cái gì đó bấp bênh ngay từ đầu là cách tốt nhất để đối diện với nó. Hiểu được sự thật này sẽ giúp chúng ta khi những suy nghĩ như vậy xâm chiếm tâm hồn khi tôi đến bệnh viện, tôi cứ nghĩ sự đau ốm vặt của mình rất nặng và đau kinh khủng nhưng khi tôi tới bệnh viện và nhìn quanh, tôi thấy có rất nhiều người đang phải chịu đựng đau đớn nhiều hơn tôi gấp bội. Nói ngắn gọn là cuộc sống luôn đồng nghĩa với các vấn đề. Sẽ có ích nếu bạn biết rằng bạn bè, đồng nghiệp của mình đang gặp những vấn đề như bạn hoặc còn nan giải hơn. Hãy dành thời gian cho họ. Vấn đề của bạn sẽ tự tan biến thôi. Ngay cả những người sang giàu và đẹp rạng rỡ cũng có những vấn đề của họ. Ai đó đã nói rằng tiền bạc có thể giải quyết được mọi vấn đề. Nhưng thánh Paul, người thầy vĩ đại của chúng ta, đã dạy rằng Tiền là nguồn gốc của mọi tội lỗi’.Khi tuyệt vọng giáng xuống bạn, bạn có khuynh hướng thu mình vào một cái vỏ như con rùa rụt cổ. Nhưng tận đáy lòng, bạn khao khát có ai đó giúp bạn vượt qua. Thật đau lòng khi biết rằng trong thời đại kỹ thuật này, tỷ lệ tự tử đạt đến ngưỡng cao nhất mọi thời đại. Thật sáng suốt khi giữ thông tin liên lạc của một vài người bạn tin tưởng và có thể sẻ chia mọi thứ riêng tư của bạn. Đây là điều khó nhất khi bạn đang chiến đấu với sự tuyệt vọng đấy. Hãy tâm niệm câu này Đấu tranh chống lại tuyệt vọng để đấu tranh chống lại tự sát!’Chúng ta cần nhận ra rằng chúng ta phải phấn đấu để vượt lên những thứ gây náo động trong cuộc sống của mình, kể cả iPhone và email. Tin tôi đi, Mẹ Thiên Nhiên có cách kỳ lạ để giao tiếp, yêu thương và chữa lành tâm hồn chúng ta. Hãy thử đi, sẽ có tác dụng thật đấy! Và nếu ngày mai bạn chết Đã có bao giờ bạn tự đặt câu hỏi “Nếu ngày mai tôi chết tôi sẽ ra sao?” chưa? Nếu ai đã đặt được câu hỏi đó vào mỗi ngày thì người đó không những sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc, an lạc mà còn mang lại niềm vui cho tất cả mọi người. 1. Nếu biết trước ngày mai bạn chết bạn sẽ làm gì? Nếu là một người sống vị tha thì người đó sẽ dành trọn thời gian ngày cuối cùng đó để làm nhiều điều công đức với tâm niệm đem lại hạnh phúc cho mọi người mà không chút tính toan. Vì vậy cứ mỗi buổi sáng thức dậy bạn đều khởi lên câu nói “Nếu ngày mai tôi chết” và hành động như trên thì chắc chắn một điều rằng phước lành mà bạn tạo được vô cùng to lớn. Nếu chỉ còn một ngày để sống, thì hãy sống trọn vẹn một ngày được là người, bạn nhé! Nếu biết trước ngày mai bạn chết tâm trạng bạn như thế nào? Có lẽ bạn sẽ rất hoảng hốt và lo sợ phải không? Đó là tâm lí chung. Đức Phật có nói “Cuộc đời này là vô thường, có sinh phải có tử hữu hình tất hữu hoại. Mạng sống con người theo thời gian đang đi dần vào cái chết, thế nhưng có mấy ai trong chúng ta ý thức được điều đó “Không mời tự đến, không đuổi tự đi Đến như thế nào, đi như thế đó Đến như gió, hợp tan như mây Gió mây vô thường, vấn vương chi khổ” Chúng ta sinh ra trên đời này không ai mời mà tự đến, cũng không ai đuổi mà tự đi, đến như thế nào đi như thế đó. Sự có mặt của chúng ta trên cuộc đời này như gió thoảng mây bay, vốn vô thường, giả tạm. Biết như vậy thì sự đến và đi không có gì phải bận tâm, phải đau khổ. Chính vì không nhận rõ về chân tướng hiện thực của cuộc đời nên con người thường lo sợ cái chết và tìm cách chạy trốn thần chết. Thật là điên rồ phải không? Nếu ta nhìn nhận được điều đó thì ta có thể thản nhiên chấp nhận cái chết. Nếu muốn có cái chết thanh thản thì suốt cả cuộc đời này phải làm nhiều điều phước thiện và tránh các việc ác. Khi thấy người khác sai lầm thì hãy nên nhìn lại bản thân mình, đó mới là người có trí tuệ. Đức Phật dạy “Tức giận người khác thì cũng giống như người đi lạc vào núi không có đường ra”. Sự tức giận ấy không chỉ làm tổn thương người khác mà còn làm bản thân mệt mỏi và tâm trí rối loạn. Nếu biết trước ngày mai bạn chết bạn sẽ nghĩ đến điều gì? Có lẽ bạn sẽ nghĩ đến chuyện buồn phải không vì cuộc đời này buồn nhiều hơn vui mà! Bạn cho rằng đời mình sao mà khổ, sao mà bất công quá! Để rổi từ đó chán ghét cuộc đời này. Nhưng bạn nên nhận thức rõ về cái khổ của thế gian theo thái độ nhận thức và xử lý của Phật giáo. Trước hết là phải “biết khổ” – tức là biết thế gian là khổ, là vô thường. Thứ đến là biết “giải trừ khổ” – tức là biết sử dụng những phương pháp đúng đắn để giải trừ khổ. Thứ ba là “lìa khổ” – tức là từ thực tiễn và sự hiểu biết đúng đắn khi ta rời xa những đau khổ, phiền não. Cuối cùng nếu như các bạn là Bồ tát thì “cứu khổ – cứu nạn”. Vì thế Phật giáo nói đến khổ chính là để các bạn hiểu biết, giải thoát chứ không phải khiến các bạn trở thành tiêu cực vứt bỏ. Vì vậy hãy vui vẻ lạc quan mà sống! 2. Nếu biết trước ngày mai bạn chết bạn sẽ nhớ ai nhất? Cha mẹ hay người yêu? Có lẽ đa phần sẽ chọn nhớ người yêu phải không? Bạn có nghĩ với đáp án đó bạn quá vô tâm và tàn nhẫn không? Mạng sống này ai đã ban cho ta? Chẳng phải cha mẹ ta sao? Ai đã nuôi dạy, yêu thương ta? Chẳng phải ba mẹ đó sao? Vậy mà chưa đền đáp được gì đã dại khờ dành trọn đời này cho người mình yêu. Thậm chí cho đến lúc chết cũng dành tình cảm cho người yêu hơn cha mẹ. Bạn quả thật là người con bất hiếu đấy! Nếu biết trước ngày mai bạn chết bạn sẽ làm gì với những lỗi lầm của người khác? Hận thù có đúng không? Đó là tâm lí chung của con người, khi có ai đó khiến ta buồn, làm tổn thương trái tim và lòng tự trọng của ta thì chúng ta thường khởi lên lòng hận thù và tìm cách trả thù. Chưa trả được thù thì ta đã đau khổ trước rồi. Thật là tội nghiệp phải không? Bạn có muốn trở thành người tội nghiệp như vậy không? Chắc chắn bạn sẽ không dại khờ đến nỗi như vậy đâu phải không? Nếu bạn không muốn mình là một người tội nghiệp như thế thì bạn phải thực hiện điều tâm nguyện của Đức Phật “Tha thứ là lễ vật lớn nhất của đời người.” Chúng ta phải thực tập hạnh nhẫn nhục, tha thứ và bao dung, bởi vì những đức tính này giúp chúng ta có những quyết định đúng đắn. Chúng ta cần phải biết đồng cảm, biết chia sẻ những khó khăn của người khác, không nên có ý niệm bới lông tìm vết, cần phải hiểu người và nhất là phải biết tha thứ đối với những lỗi lầm của người khác. Chúng ta biết những yếu kém, những khuyết điểm của người khác thì ngay trong bản thân của chúng ta cũng có, nhưng vì chúng ta không tự thấy khuyết điểm của mình mà thôi, cũng giống như con mắt thấy được mọi vật nhưng lại không thấy chính nó. Khi thấy người khác sai lầm thì hãy nên nhìn lại bản thân mình, đó mới là người có trí tuệ. Đức Phật dạy “Tức giận người khác thì cũng giống như người đi lạc vào núi không có đường ra”. Sự tức giận ấy không chỉ làm tổn thương người khác mà còn làm bản thân mệt mỏi và tâm trí rối loạn. 3. Nếu biết trước ngày mai mình chết bạn sẽ chiêm nghiệm cuộc đời mình như thế nào? Hạnh phúc hay đau khổ. Tại sao hạnh phúc và vì sao đau khổ? Hạnh phúc khi ta dành trọn cả cuộc đời này làm nhiều điều phước lành mang lại niềm vui cho mọi người, đến lúc chết thì ta chẳng có điều gì hối tiếc. Đau khổ khi ta làm biết bao nhiêu lỗi lầm, vì bản ngã to đùng của mình đã gây ra biết bao nhiêu nỗi khổ cho con người. Để rồi từ đó tự làm tổn thương mình và mọi người. Đến lúc chết bạn sẽ rất day dứt và mặc cảm. Bạn muốn ra đi với nụ cười an lạc hay đầm đìa những giọt nước mắt tiếc thương muộn màng. Nếu biết trước ngày mai mình chết bạn cảm thấy như thế nào về những gì bạn làm? Những việc làm của bạn xuất phát từ trái tim vị kỷ thay vị tha? Bạn đã đề cao niềm vui của mọi người lên trên cái bản ngã vì niềm vui của mình chưa? Nếu bạn có một trái tim vị tha và luôn đem lại sự lợi lạc hạnh phúc cho moi người thì bạn sẽ cảm thấy rất mãn nguyện, trái lại bạn chỉ cảm thấy dày vò và hối hận thôi! Vì vậy bạn hãy sống trọn vẹn ngày hôm nay vì ngày mai bạn sẽ không biết mình ra sao? Sẽ đi về đâu? Còn sống hay đã chết khi vô thường đến bất chợt, hãy sống một cuộc sống thật ý nghĩa, thật thiện lành vì lối sống đó không những đem lại niềm vui và an lạc cho mình mà còn trang trải đến với mọi người. Mỗi buổi sáng thức dậy bạn hãy tâm niệm “Nếu ngày mai tôi chết, tôi sẽ…” và mỉm cười tặng cho những ý niệm lành của mình được đặt sau dấu ba chấm, nhé! Một Ngày Để Chết, A Day To Die 2022 Phim Một Ngày Để Chết A Day To Die 2022 vietsub thuyet minh full hd xoay quanh câu chuyện bắt đầu tình huống bắt giữ con tin. Một đội an ninh đặc biệt bao gồm Connor và Mason được gọi tới để đối phó với một tình huống bắt giữ con tin ở trường học có liên quan đến những thứ dường như đã được trang bị đầy đủ. Mọi chuyện dần trở nên tồi tệ bằng cách nào đó cảnh sát đã không để ý đến những kẻ chơi game nhập vai trên các mái nhà gần đó. Cũng chẳng ích gì khi những kẻ tấn công có một quả mìn với sức công phá san bằng cả tòa nhà mà còn hạ gục một trực thăng. Connor bị thổi bay ra ngoài cửa sổ cách bãi cỏ vài trăm mét. Sau đó Connor chuyển sang làm một sĩ quan, khi một trong những kẻ tình nghi của anh ta bị tấn công, anh ta can thiệp và giết kẻ tấn công, hoá ra là làm việc cho Pettis, một trùm ma tuý ở địa phương, và anh ta không hài lòng về điều đó, và yêu cầu Connor trả cho anh ta 2 triệu đô la, số tiền anh ta nghĩ là xứng đáng. Để chắc chắn rằng anh ta có được tiền, anh ta bắt cóc vợ của Connor là Candace.

nếu một ngày bạn muốn chết